寄葛溪爽上人

宋代 释智圆
削尽浮华念,闲居道已成。 梦幽关水石,门冷掩杉柽。 百衲禅中弊,苍髭病后生。 何人问真理,笑指葛溪声。
xuē jǐn huá niàn   xián dào chéng  
mèng yōu guān shuǐ shí   mén lěng yǎn shān chēng  
bǎi chán zhōng   cāng bìng hòu shēng  
rén wèn zhēn   xiào zhǐ shēng