寄冯著

唐代 韦应物
春雷起萌蛰,土壤日已疏。胡能遭盛明,才俊伏里闾。 偃仰遂真性,所求惟斗储。披衣出茅屋,盥漱临清渠。 吾道亦自适,退身保玄虚。幸无职事牵,且览案上书。 亲友各驰骛,谁当访敝庐。思君在何夕,明月照广除。
chūn léi méng zhé   rǎng shū néng zāo shèng míng   cái jùn
yǎn yǎng suì zhēn xìng   suǒ qiú wéi dǒu chǔ chū máo   guàn shù lín qīng
dào shì   tuì 退 shēn bǎo xuán xìng zhí shì qiān   qiě lǎn àn shàng shū
qīn yǒu chí   shuí dāng fǎng 访 jūn zài   míng yuè zhào guǎng 广 chú