寄冯舍人

宋代 王禹偁
转输争合滞才华,急诏重乘上汉查。 继我已吟红药树,劝君曾赋海棠花。 词随健笛光纶诰,诗落成都灿绮霞。 应笑同时东观客,商於憔悴似长沙。
zhuǎn shū zhēng zhì cái huá   zhào zhòng chéng shàng hàn chá
yín hóng yào shù   quàn jūn céng hǎi táng huā
suí jiàn guāng lún gào   shī luò chéng càn xiá
yīng xiào tóng shí dōng guān   shāng qiáo cuì shì cháng shā