寄馮舍人

宋代 王禹偁
轉輸爭合滯才華,急詔重乘上漢查。 繼我已吟紅藥樹,勸君曾賦海棠花。 詞隨健笛光綸誥,詩落成都燦綺霞。 應笑同時東觀客,商於憔悴似長沙。
zhuǎn shū zhēng zhì cái huá   zhào zhòng chéng shàng hàn chá
yín hóng yào shù   quàn jūn céng hǎi táng huā
suí jiàn guāng lún gào   shī luò chéng càn xiá
yīng xiào tóng shí dōng guān   shāng qiáo cuì shì cháng shā