借寓杨和王府秀芳空屋宽静爽洁意甚乐之

宋代 程公许
红尘难得安棲处,借屋三间委巷深, 地僻喜无车马过,官间不废编去寻。 傍墙幸有数竿竹,护笋看成满院阴。 须信朝大为大隐,心无事累即山林。
hóng chén nán de ān chù   jiè sān jiān wěi xiàng shēn  
chē guò   guān jiān fèi biān xún  
bàng qiáng xìng yǒu shù gān 竿 zhú   sǔn kàn chéng mǎn yuàn yīn  
xìn cháo wéi yǐn   xīn shì lèi shān lín