解语花  咏柳

明代 刘基
依依旎旎,袅袅娟娟,生态真无比。细腰宫里,和烟重、组绘满园桃李。 佳人睡起,画未了、横云妩媚。轻步还怜掌中身,不自炜纨绮。 长想渭城雨后,恨繁丝难绾,陌上征骑。阳关歌罢,香尘远、枉把翠柔折寄。 鸦啼向晚,罗幕掩、数行清泪。一任他、化作浮萍,漂荡随流水。
  niǎo niǎo juān juān   shēng tài zhēn yāo gōng   yān zhòng huì mǎn yuán táo
jiā rén shuì   huà wèi liǎo héng yún mèi qīng hái lián zhǎng zhōng shēn   wěi wán
cháng xiǎng wèi chéng hòu   hèn fán nán wǎn   shàng zhēng yáng guān   xiāng chén yuǎn wǎng cuì róu zhé
xiàng wǎn   luó yǎn shù xíng qīng lèi rèn huà zuò píng   piāo dàng suí liú shuǐ