解語花  詠柳

明代 劉基
依依旎旎,裊裊娟娟,生態真無比。細腰宮裡,和煙重、組繪滿園桃李。 佳人睡起,畫未了、橫雲嫵媚。輕步還憐掌中身,不自煒紈綺。 長想渭城雨後,恨繁絲難綰,陌上征騎。陽關歌罷,香塵遠、枉把翠柔折寄。 鴉啼向晚,羅幕掩、數行清淚。一任他、化作浮萍,漂蕩隨流水。
  niǎo niǎo juān juān   shēng tài zhēn yāo gōng   yān zhòng huì mǎn 滿 yuán táo
jiā rén shuì   huà wèi liǎo héng yún mèi qīng hái lián zhǎng zhōng shēn   wěi wán
cháng xiǎng wèi chéng hòu   hèn fán nán wǎn   shàng zhēng yáng guān   xiāng chén yuǎn wǎng cuì róu zhé
xiàng wǎn   luó yǎn shù xíng qīng lèi rèn huà zuò píng   piāo dàng suí liú shuǐ