解连环 再咏弈用云臣原韵

清代 陈维崧
荷香清燠。更松风满院,檐铃戛触。有数客、清昼围棋,俨地割袁曹,疆分楚蜀。 布算凝思,渐髹几、光连幽竹。笑都无下意,敛子收奁,只倚空局。 须臾山飞海覆。惹旁观争看,枰际纷逐。料得橘叟功成,怕枕畔黄粱,定已炊熟。 何似安眠,且辍戏、閒消三伏。任人猜、弈家劣手,阿奴碌碌。
xiāng qīng gèng sōng fēng mǎn yuàn yán   líng jiá chù yǒu shù qīng zhòu wéi yǎn   yuán cáo jiāng fēn chǔ   shǔ        
suàn níng   jiàn xiū guāng lián yōu zhú xiào dōu xià liǎn zi   shōu lián zhǐ   kōng      
shān fēi hǎi páng guān zhēng kàn píng   fēn zhú liào de sǒu gōng chéng zhěn   pàn huáng liáng dìng   chuī shú      
ān mián   qiě chuò xián xiāo sān rèn rén cāi jiā liè shǒu ā