解连环 感遇和云臣

清代 陈维崧
槌床抵几。看九州蕉鹿,千秋槐蚁。总若辈、炙手熏天,叹不杀袁刘,依然寒士。 臣醒而狂,笑不值、一钱程李。问旧年朱户,几遍重经,都剩衰垒。 何如沾沾自喜。只竹弓射鸭,芒屦驱豕。玉颜石髓难留,拚老去琅琊,终为情死。 拍手狂歌,正天畔、暮山秋紫。近重阳、螯肥酿熟,醉为佳耳。
chuí chuáng kàn jiǔ zhōu jiāo qiān 鹿   qiū huái zǒng ruò bèi zhì shǒu xūn tiān tàn shā   yuán liú rán hán   shì        
chén xǐng ér kuáng   xiào zhí qián chéng wèn jiù nián zhū biàn   zhòng jīng dōu shèng   shuāi lěi      
zhān zhān zhǐ zhú gōng shè máng   shǐ yán shí suǐ nán liú pàn lǎo   láng zhōng wéi   qíng      
pāi shǒu kuáng   zhèng tiān pàn shān qiū jìn chóng yáng áo féi niàng shú zuì wèi jiā   ěr