解连环

清代 郑文焯
夜萤流碧。隔冰绡替月,暗窥红隙。恁几度、贪醉留欢,总不似那回,背镫初夕。 自误娇痴,甚恩怨,变歌成泣。想移襟换抱,尽被泪花,染作胸臆。 相思坠红信息。奈熏篝宿被,依旧狼藉。最记忆、挽断罗衣,又催送花前,忍问踪迹。 一枕新凉,各睡去,更谁追惜。绕云屏,翠峰十二,梦来自觅。
yíng liú bīng xiāo yuè àn   kuī hóng nèn tān zuì liú huān zǒng shì   huí bèi dèng chū          
jiāo chī   shén ēn yuàn   biàn chéng xiǎng jīn huàn bào jǐn   bèi lèi huā rǎn   zuò xiōng    
xiāng zhuì hóng xìn nài xūn gōu bèi 宿   jiù láng zuì wǎn duàn luó yòu cuī sòng   huā qián rěn wèn zōng          
zhěn xīn liáng   shuì   gèng shuí zhuī rào yún píng cuì   fēng shí èr mèng   lái