节慈篇为吴通府公祖母夫人赋
青年妆粉久辞匀,妇节亲慈世所闻。身作孤鸾惟照影,眼看双凤递凌云。
婴情绣褓山俱重,结念并刀水不分。病起巳抛人世事,转因题咏泪纷纷。
qīng
青
nián
年
zhuāng
妆
fěn
粉
jiǔ
久
cí
辞
yún
匀
,
fù
妇
jié
节
qīn
亲
cí
慈
shì
世
suǒ
所
wén
闻
shēn
。
zuò
身
gū
作
luán
孤
wéi
鸾
zhào
惟
yǐng
照
yǎn
影
,
kàn
眼
shuāng
看
fèng
双
dì
凤
líng
递
yún
凌
云
。
yīng
婴
qíng
情
xiù
绣
bǎo
褓
shān
山
jù
俱
zhòng
重
,
jié
结
niàn
念
bìng
并
dāo
刀
shuǐ
水
bù
不
fēn
分
bìng
。
qǐ
病
sì
起
pāo
巳
rén
抛
shì
人
shì
世
zhuǎn
事
,
yīn
转
tí
因
yǒng
题
lèi
咏
fēn
泪
fēn
纷
纷
。