接次儿所寄家信,喜而勉之

清代 缪烜
大儿复出门,愁乏书家信。家信忽然来,开缄就灯烬。 认是次儿笔,文理颇明顺。先言母氏安,次述年荒馑。 幸不大摧残,族党皆无衅。大姐嫁邻县,其夫旅归榇。 恐伤老父心,宛转设疑阵。小弟少培植,亦肯自精进。 府县今其试,得覆名尚隽。已缘家道艰,往教受人聘。 童蒙十二三,功课勤而慎。缕缕悉成行,固封还密印。 因欢付小诗,人生当自振。勉哉毋懈怠,以作千里骏。
ér chū mén   chóu shū jiā xìn jiā xìn rán lái   kāi jiān jiù dēng jìn
rèn shì ér   wén míng shùn xiān yán shì ān   shù nián huāng jǐn
xìng cuī cán   dǎng jiē xìn jiě jià lín xiàn   guī chèn
kǒng shāng lǎo xīn   wǎn zhuǎn shè zhèn xiǎo shǎo péi zhí   kěn jīng jìn
xiàn jīn shì   míng shàng juàn yuán jiā dào jiān   wǎng jiào shòu rén pìn
tóng méng shí èr sān   gōng qín ér shèn chéng háng   fēng hái yìn
yīn huān xiǎo shī   rén shēng dāng zhèn miǎn zāi xiè dài   zuò qiān jùn