借曹汝敬晚对亭酌因叙相思相勉之意

元代 卢琦
凉风鸣庭柯,积雨过林巘。披衣揽明镜,坐恐岁华晚。 盈盈床头书,自舒还自卷。念尔西窗人,残烛共谁剪。 簪绂垂光彩,仕路需俊选。巍巍黄金台,往躅或可践。 相思亦何屡,相期良独远。人生易白发,世道少青眼。 盛时各有待,幽趣贵自遣。寄语三径翁,蒿莱为子刬。
liáng fēng míng tíng   guò lín yǎn lǎn míng jìng   zuò kǒng suì huá wǎn
yíng yíng chuáng tóu shū   shū hái juǎn niàn ěr 西 chuāng rén   cán zhú gòng shuí jiǎn
zān chuí guāng cǎi   shì jùn xuǎn wēi wēi huáng jīn tái   wǎng zhú huò jiàn
xiāng   xiāng liáng yuǎn rén shēng bái   shì dào shǎo qīng yǎn
shèng shí yǒu dài   yōu guì qiǎn sān jìng wēng   hāo lái wèi zi chǎn