寄洞霄道友清溪翁

宋代 家铉翁
汉家中郎年七十,霜鬓垂垂人不识。 冬深破屦踏层冰,暑到露头走赤日。 穷坚老壮本分事,百年未死为形役。 洞天九锁郁嵯峨,古来相传神仙宅。 我尝结茅天柱前,屐齿苍苔印行迹。 劫火洞然城郭非,清境不坏还如昔。 安期羡门我辈人,圆峤方壶一咫尺。 梦魂几度如相逢,别来已久知相忆。 愿分仙家九转丹,服之身轻生羽翼。 周游八表任去来,跳出阴阳寒暑域。
hàn jiā zhōng láng nián shí   shuāng bìn chuí chuí rén shí  
dōng shēn céng bīng   shǔ dào tóu zǒu chì  
qióng jiān lǎo zhuàng běn fèn shì   bǎi nián wèi wèi xíng  
dòng tiān jiǔ suǒ cuó é   lái xiāng chuán shén xiān zhái  
cháng jié máo tiān zhù qián   chǐ 齿 cāng tái yìn xíng  
jié huǒ dòng rán chéng guō fēi   qīng jìng huài hái  
ān xiàn mén bèi rén   yuán qiáo fāng zhǐ chǐ  
mèng hún xiāng féng   bié lái jiǔ zhī xiāng  
yuàn fēn xiān jiā jiǔ zhuàn dān   zhī shēn qīng shēng  
zhōu yóu biǎo rèn lái   tiào chū yīn yáng hán shǔ