及第后酬故园亲故

唐代 欧阳詹
才非天授学非师,以此成名曩岂期。杨叶射频因偶中, 桂枝材美敢当之。称文作艺方惭德,相贺投篇料愧词。 犹著褐衣何足羡,如君即是载鸣时。
cái fēi tiān shòu xué fēi shī   chéng míng nǎng yáng shè pín yīn ǒu zhōng  
guì zhī cái měi gǎn dāng zhī chēng wén zuò fāng cán   xiāng tóu piān liào kuì
yóu zhù xiàn   jūn shì zài míng shí