寄弟衮

宋代 陈襄
作诗寄弟衮,写我心之幽。 比闻堂上安,读书可优游。 昨者得兄书,言汝看蔡侯。 蔡侯宝君子,小善固所收。 知汝言可否,果闻书相酬。 蔡侯读吾策,言语何赘疣。 吾言至草略,闻说畏可羞。 昨又得汝书,嗟汝诚拙谋。 自言已可进,曾知易春秋。 人不患无位,患己德不修。 古人亦有言,富贵焉可求。 吾初将移任,将白高与刘。 恐人不我知,自后遽止休。 前时陆通判,令我速置邮。 吾诚欲求之,岂自无舌喉。 奈何不为耳,死县城垂直钩。 自吾到山冶,于物无侵牟。 小民得辛苦,稍稍知饶优。 官家足厚利,私亦不怨尤。 福哥卖银矿,军人却首偷。 案成被官杖,鞭箠见血流。 私恩重血肉,官法难庇庥。 此奴实痴戆,教诲不转头。 吾心不乐此,疾病苦未瘳。 淹忽两月馀,读易未一周。 夜思梦还家,朝食不满瓯。 为吾告兄长,选试在今秋。 汝姑事恬尚,不忘在轲丘。 寿姊可出嫁,言容常婉柔。 教招宁螺妹,掺掺缝衣裘。 无令泽孙散,照管六与留。 吾归见汝时,一一诉所忧。
zuò shī gǔn   xiě xīn zhī yōu  
wén táng shàng ān   shū yōu yóu  
zuó zhě xiōng shū   yán kàn cài hóu  
cài hóu bǎo jūn zi   xiǎo shàn suǒ shōu  
zhī yán fǒu   guǒ wén shū xiāng chóu  
cài hóu   yán zhuì yóu  
yán zhì cǎo lüè   wén shuō wèi xiū  
zuó yòu shū   jiē chéng zhuō móu  
yán jìn   céng zhī chūn qiū  
rén huàn wèi   huàn xiū  
rén yǒu yán   guì yān qiú  
chū jiāng rèn   jiāng bái gāo liú  
kǒng rén zhī   hòu zhǐ xiū  
qián shí tōng pàn   lìng zhì yóu  
chéng qiú zhī   shé hóu  
nài wéi ěr   xiàn chéng chuí zhí gōu  
dào shān   qīn  
xiǎo mín de xīn   shāo shāo zhī ráo yōu  
guān jiā hòu   yuàn yóu  
mài yín kuàng   jūn rén què shǒu tōu  
àn chéng bèi guān zhàng   biān chuí jiàn xuè liú  
ēn zhòng xuè ròu   guān nán xiū  
shí chī gàng   jiào huì zhuàn tóu  
xīn   bìng wèi chōu  
yān liǎng yuè   wèi zhōu  
mèng huán jiā   zhāo shí mǎn ōu  
wèi gào xiōng zhǎng   xuǎn shì zài jīn qiū  
shì tián shàng   wàng zài qiū  
shòu 寿 chū jià   yán róng cháng wǎn róu  
jiào zhāo níng luó mèi   chān chān féng qiú  
lìng sūn sàn   zhào guǎn liù liú  
guī jiàn shí   suǒ yōu