寄丹丘鸿上人不出寺

宋代 释遵式
小固山前一道人,不言生死不言真。 茅堂静有朝端客,草履烂无门外尘。 银漏滴残犹在定,石花开尽始知春。 相思未得相寻去,空恨江头多病身。
xiǎo shān qián dào rén   yán shēng yán zhēn  
máo táng jìng yǒu zhāo duān   cǎo làn mén wài chén  
yín lòu cán yóu zài dìng   shí huā kāi jǐn shǐ zhī chūn  
xiāng wèi xiāng xún   kōng hèn jiāng tóu duō bìng shēn