寄答黄伯亨

宋代 王称
我马从东来,君车正西去。有似风吹海上云,天际无心忽相遇。 与君相遇即相知,沥胆输肝无复疑。虞卿岂顾双白璧,平原轻掷二美姬。 狂歌一斗酒,共醉六屏月。拂曙登古台,慷慨与君别。 君行五岭南,我阻三山道。何处我思君,天涯但芳草。 昨朝鸿雁下江烟,衔得君书置我前。开缄拂冰雪,千里情洒然。 念昔与君多意气,相期岂作桃李妍。鬷生立堂下,叔向知其贤。 袁弘发朗咏,谢公遂回船。丈夫一语苟有合,何必结交穷岁年。 我有古干将,锈涩久弃捐。宁甘困泥滓,耻为儿女怜。 君有长歌向余写,我将古调为君宣。月明洞口鸣风泉,清商一曲付哀弦。 云山麋鹿可为侣,纷纷薄俗何其偏。
cóng dōng lái   jūn chē zhèng 西 yǒu fēng chuī hǎi shàng yún   tiān xīn xiāng
jūn xiāng xiāng zhī   dǎn shū gān qīng shuāng bái   píng yuán qīng zhì èr měi
kuáng dǒu jiǔ   gòng zuì liù píng yuè shǔ dēng tái   kāng kǎi jūn bié
jūn xíng lǐng nán   sān shān dào chǔ jūn   tiān dàn fāng cǎo
zuó cháo hóng 鸿 yàn xià jiāng yān   xián de jūn shū zhì qián kāi jiān bīng xuě   qiān qíng rán
niàn jūn duō   xiāng zuò táo yán zōng shēng táng xià   shū xiàng zhī xián
yuán hóng lǎng yǒng   xiè gōng suì huí chuán zhàng gǒu yǒu   jié jiāo qióng suì nián
yǒu gàn jiàng   xiù jiǔ juān níng gān kùn   chǐ wèi ér lián
jūn yǒu cháng xiàng xiě   jiāng diào wèi jūn xuān yuè míng dòng kǒu míng fēng quán   qīng shāng āi xián
yún shān 鹿 wèi   fēn fēn báo piān