寄答参寥五首 其二

宋代 张耒
苏公守吴兴,山水方有主。子兮从之游,挂锡当可驻。 尘埃困孤鹤,念子久失所。秋风展其翼,道使万里去。 青云引高唳,爽绝谁敢伍。予驹欲西秣,东我江海橹。 平生二三子,往往在南土。子才得所乐,我拙日益鲁。 拳拳相思心,契阔不得语。
gōng shǒu xīng   shān shuǐ fāng yǒu zhǔ cóng zhī yóu guà   dāng zhù    
chén āi kùn   niàn zi jiǔ shī suǒ qiū fēng zhǎn dào   shǐ wàn 使    
qīng yún yǐn gāo   shuǎng jué shuí gǎn 西 dōng   jiāng hǎi    
píng shēng èr sān   wǎng wǎng zài nán zi cái de suǒ   zhuō    
quán quán xiāng xīn   kuò