寄滁州欧阳永叔

宋代 梅尧臣
昔读韦公集,固多滁州词。 烂熳写风土,下上穷幽奇。 君今得此郡,名与前人驰。 君才比江海,浩浩观无涯。 下笔犹高帆,十幅美满吹。 一举一千里,只在顷刻时。 寻常行舟舻,傍岸撑牵疲。 有才苟如此,但恨不勇为。 仲尼著春秋,贬骨常苦笞。 後世各有史,善恶亦不遗。 君能切体类,镜照嫫与施。 直辞鬼胆惧,微文奸魄悲。 不书儿女书,不作风月诗。 唯存先王法,好丑无使疑。 安求一时誉,当期千载知。 此外有甘脆,可以奉亲慈。 山蔬采笋蕨,野膳猎麏麋。 鲈脍古来美,鸟{炙火换肉}今且推。 夏果亦琐细,一一旧颇窥。 圆尖剥水实,青红摘林枝。 又足供宴乐,聊与子所宜。 慎勿思北来,我言非狂痴。 洗虑当以净,洗垢当以脂。 此语同饮食,远寄入君脾。
wéi gōng   duō chú zhōu  
làn màn xiě fēng   xià shàng qióng yōu  
jūn jīn jùn   míng qián rén chí  
jūn cái jiāng hǎi   hào hào guān  
xià yóu gāo fān   shí měi mǎn chuī  
qiān   zhī zài qǐng shí  
xún cháng xíng zhōu   bàng àn chēng qiān  
yǒu cái gǒu   dàn hèn yǒng wèi  
zhòng zhù chūn qiū   biǎn cháng chī  
hòu shì yǒu shǐ   shàn è  
jūn néng qiè lèi   jìng zhào shī  
zhí guǐ dǎn   wēi wén jiān bēi  
shū ér shū   zuò fēng yuè shī  
wéi cún xiān wáng   hǎo chǒu shǐ 使  
ān qiú shí   dāng qiān zǎi zhī  
wài yǒu gān cuì   fèng qīn  
shān shū cǎi sǔn jué   shàn liè jūn  
kuài lái měi   niǎo   { zhì huǒ huàn ròu   } jīn qiě tuī  
xià guǒ suǒ   jiù kuī  
yuán jiān shuǐ shí   qīng hóng zhāi lín zhī  
yòu gōng yàn   liáo zi suǒ  
shèn běi lái   yán fēi kuáng chī  
dāng jìng   gòu dāng zhī  
tóng yǐn shí   yuǎn jūn