寄楚州吕济叔

宋代 梅尧臣
亭午鸟不下,谁复过我庐。 忽闻扣门者,偶出问何如。 云是山阳吏,太守遣置书。 自惟久穷困,游子安念予。 淮阴况要津,宾馆无暂虚。 岂意有所逮,委曲情未逮。 报言愧不腼,聊以谢兴居。
tíng niǎo xià   shuí guò  
wén kòu mén zhě   ǒu chū wèn  
yún shì shān yáng   tài shǒu qiǎn zhì shū  
wéi jiǔ qióng kùn   yóu ān niàn  
huái yīn kuàng yào jīn   bīn guǎn zàn  
yǒu suǒ dǎi   wěi qíng wèi dǎi  
bào yán kuì miǎn   liáo xiè xīng