寄晁应之二首

宋代 张耒
强读诗书叹白头,一官飘泊寄东周。 匏瓜有系身难去,人足无音境更幽。 晚接贤豪宽病思,老将文字写离忧。 相思一夕亲谈笑,梦断云山相对愁。
qiáng shī shū tàn bái tóu   guān piāo dōng zhōu  
páo guā yǒu shēn nán   rén yīn jìng gèng yōu  
wǎn jiē xián háo kuān bìng   lǎo jiàng wén xiě yōu  
xiāng qīn tán xiào   mèng duàn yún shān xiāng duì chóu