寄别张子公尚书

宋代 郑刚中
昔我初至秦,使旨不到蜀。延首锦城春,千里寄孤目。 逮公今出峡,贱迹仍羁束。梦看使君船,翩翩转江曲。 西州去思者,何啻连万屋。攀辕犹弗还,我意岂能足。 所怜蜀人病,羸骨未生肉。公兮胡弗留,共与营糜粥。 自惟救护心,寝食对沟渎。回顾莫有助,此志亦单独。 公兮那得留,峡水峻而速。蚤去登堂庙,大作天下福。 病身鸡肋瘦,别恨容千斛。势须更勉强,渭上几一熟。 郡县减苛赋,廪廥贮馀粟。便当乞身归,径去友麋鹿。
chū zhì qín   shǐ 使 zhǐ dào shǔ yán shǒu jǐn chéng chūn qiān      
dǎi gōng jīn chū xiá   jiàn réng shù mèng kàn shǐ jūn 使 chuán piān   piān zhuǎn jiāng    
西 zhōu zhě   chì lián wàn pān yuán yóu hái   néng    
suǒ lián shǔ rén bìng   léi wèi shēng ròu gōng liú gòng   yíng zhōu    
wéi jiù xīn   qǐn shí duì gōu huí yǒu zhù   zhì dān    
gōng de liú   xiá shuǐ jùn ér zǎo dēng táng miào   zuò tiān xià    
bìng shēn shòu   bié hèn róng qiān shì gèng miǎn qiǎng wèi   shàng shú    
jùn xiàn jiǎn   lǐn kuài zhù biàn dāng 便 shēn guī jìng   yǒu   鹿