甲戌九月日有食之纪异三十韵

宋代 王迈
甲戌九月秋,朔旦见灾眚。孛彗犯太阳,凄凄如月冷。 方其始亏时,宛然虫食皿。食之至于既,当空悬黑饼。 髣髴存轮圈,中陷犹枯井。云间星昼见,草木森弄影。 天地寂无声,疑似非人境。问之道旁翁,欲语喉先哽。 翁今九十馀,眼未见此景。爰有虮虱臣,拜跪泪沾领。 天高听则卑,宜鉴愚臣请。日者阳之宗,千古光常炳。 此日何不臧,臣心忧耿耿。或者天爱君,先事示之警。 流金为汤戒,洚水为尧儆。虽重一时忧,何伤天历永。 吾君今尧汤,四海元元幸。公道大开明,朝列肃而整。 祇恐万一间,左右容憸悻。方秋阴用事,阳微阴渐逞。 不去谗慝根,惧作忠良阱。天乃出怪异,意欲悟观省。 吾国必有人,伏蒲输骨鲠。吾君必开纳,小心知畏谨。 阳政必日修,阴邪必痛屏。天其终仁爱,悔过在俄顷。 大叫天上人,齐唤金乌醒。
jiǎ jiǔ yuè qiū   shuò dàn jiàn zāi shěng huì fàn tài yang   yuè lěng    
fāng shǐ kuī shí   wǎn rán chóng shí mǐn shí zhī zhì dāng   kōng xuán hēi bǐng    
fǎng cún lún quān   zhōng xiàn yóu jǐng yún jiān xīng zhòu jiàn cǎo   sēn nòng yǐng    
tiān shēng   fēi rén jìng wèn zhī dào páng wēng   hóu xiān gěng    
wēng jīn jiǔ shí   yǎn wèi jiàn jǐng yuán yǒu shī chén bài   guì lèi zhān lǐng    
tiān gāo tīng bēi   jiàn chén qǐng zhě yáng zhī zōng qiān   guāng cháng bǐng    
zāng   chén xīn yōu gěng gěng huò zhě tiān ài jūn xiān   shì shì zhī jǐng    
liú jīn wèi tāng jiè   jiàng shuǐ wèi yáo jǐng suī zhòng shí yōu   shāng tiān yǒng    
jūn jīn yáo tāng   hǎi yuán yuán xìng gōng dào kāi míng cháo   liè ér zhěng    
kǒng wàn jiān   zuǒ yòu róng xiān xìng fāng qiū yīn yòng shì yáng   wēi yīn jiàn chěng    
chán gēn   zuò zhōng liáng jǐng tiān nǎi chū guài   guān shěng    
guó yǒu rén   shū gěng jūn kāi xiǎo   xīn zhī wèi jǐn    
yáng zhèng xiū   yīn xié tòng píng tiān zhōng rén ài huǐ   guò zài é qǐng    
jiào tiān shàng rén   huàn jīn xǐng