家书不至自嘲

宋代 董嗣杲
客愁难遏鬓华添,昼寝醒来饱黑甜。 春雨褪花粘藓屐,晚风吹燕入芦帘。 自知阙下家书断,不过城南卜肆占。 萧散形骸天分定,江城惟有醉厌厌。
chóu nán è bìn huá tiān   zhòu qǐn xǐng lái bǎo hēi tián  
chūn tuì huā zhān xiǎn   wǎn fēng chuī yàn lián  
zhī què xià jiā shū duàn   guò chéng nán zhàn  
xiāo sàn xíng hái tiān fèn dìng   jiāng chéng wéi yǒu zuì yān yān