甲申岁末
一点梅红瘦可怜,如何便佔好春先。风雷破冻倍殷切,草木馀寒犹黯然。
拟向苍茫求大道,却从萧瑟感中年。不知明日新世界,歇了孤芳孰更妍。
yì
一
diǎn
点
méi
梅
hóng
红
shòu
瘦
kě
可
lián
怜
,
rú
如
hé
何
biàn
便
zhàn
佔
hǎo
好
chūn
春
xiān
先
。
。
fēng
风
léi
雷
pò
破
dòng
冻
bèi
倍
yīn
殷
qiè
切
,
cǎo
草
mù
木
yú
馀
hán
寒
yóu
犹
àn
黯
rán
然
。
。
nǐ
拟
xiàng
向
cāng
苍
máng
茫
qiú
求
dà
大
dào
道
,
què
却
cóng
从
xiāo
萧
sè
瑟
gǎn
感
zhōng
中
nián
年
。
。
bù
不
zhī
知
míng
明
rì
日
xīn
新
shì
世
jiè
界
,
xiē
歇
le
了
gū
孤
fāng
芳
shú
孰
gèng
更
yán
妍
。
。