家人生朝

宋代 吴芾
相从四十年,于今成二老。 向来苦宦游,颇恨归不早。 我家枕湖山,仿佛如蓬岛。 今始得归来,方喜开怀抱。 复值君诞辰,满目春光好。 幸有酒千钟,足可共倾倒。 要须且沈酣,莫被闲愁恼。 我方务清虚,志不在金宝。 亦复戒浮华,意岂在花草。 但愿享遐龄,白首长相保。
xiāng cóng shí nián   jīn chéng èr lǎo  
xiàng lái huàn yóu   hèn guī zǎo  
jiā zhěn shān   fǎng 仿 péng dǎo  
jīn shǐ guī lái   fāng kāi huái 怀 bào  
zhí jūn dàn chén   mǎn chūn guāng hǎo  
xìng yǒu jiǔ qiān zhōng   gòng qīng dǎo  
yào qiě shěn hān   bèi xián chóu nǎo  
fāng qīng   zhì zài jīn bǎo  
jiè huá   zài huā cǎo  
dàn yuàn xiǎng xiá líng   bái shǒu zhǎng xiàng bǎo