焦仲卿妇辞

元代 胡奎
黄鹄上青天,雌雄相颉颃。妾年十四五,学绣金鸳鸯。 父母养妾在洞房,寸步何曾出中堂。嫁作庐江焦氏妇,低眉不离老姑傍。 春月浴吴蚕,秋风织流黄。烹鱼朝具馔,秉烛夜缝裳。 不知姑何意,命妾别庐江。梧桐不复生,凤凰不得双。 郎心如石不可转,妾如蒲苇不可断。妾家有㬥兄,一旦来相迎。 玉骢金络马,轧轧车轮声。遣妾移所天,出门无少停。 㬥兄安能知妾情,妾今无故来归宁。女子足不践二庭,庐江之水清泠泠。 吁嗟乎,焦仲卿。
huáng shàng qīng tiān   xióng xiāng jié háng qiè nián shí xué   xiù jīn yuān yāng    
yǎng qiè zài dòng fáng   cùn zēng chū zhōng táng jià zuò jiāng jiāo shì   méi lǎo bàng    
chūn yuè cán   qiū fēng zhī liú huáng pēng cháo zhuàn bǐng   zhú fèng shang    
zhī   mìng qiè bié jiāng tóng shēng fèng   huáng shuāng    
láng xīn shí zhuǎn   qiè wěi duàn qiè jiā yǒu xiōng   dàn lái xiāng yíng    
cōng jīn luò   zhá chē lún shēng qiǎn qiè suǒ tiān chū   mén shǎo tíng    
xiōng ān néng zhī qiè qíng   qiè jīn lái guī níng jiàn èr tíng   jiāng zhī shuǐ qīng líng líng    
jiē   jiāo zhòng qīng