焦仲妇

元代 杨维桢
刘氏有好女,十三能织素。十五能箜篌,十六通书数。 十七为焦氏妇,得意焦氏夫,失意焦氏姑。阿母谓阿仲,汝去尔妇,尔妇自专不受驱。 东邻有女如罗敷,吾与汝聚如水与鱼。阿仲孝母复爱妾,爱妾爱必割,母命不可违斯须。 仲去妇,无七辜,为吾谢外姆,破镜毋再合,断弦当再续。 妇感仲区区,誓天日,不再家。君如盘石,妾如苇蒲,苇蒲绕石石不车。 但苦亲父亡,父亡有暴兄,暴若豺与狼。迫我再事人,不得留母堂。 脱我旧丝履,重作嫁衣裳。腰袜绣华袜,耳著明月裆。 团扇画双鸾,箜篌弹凤皇。盖若市门使我掩面不得藏。 昨日县令媒,云有弟三郎。今日府君媒,云有弟五郎。 金鞍玉脑马,青雀白鹄舫。杂彩三百端,赉钱三万镪。 仲妇不得惧违我暴兄。宁违暴兄死,不违焦仲使意伤。 矢为焦家一姓妇,不为他妇食二家水浆。开户四无人,投身赴沧浪。 焦仲闻之裂肝肠,挂身一在枯枝桑。两家合葬庐水傍,暴姑悍兄泪浪浪。
liú shì yǒu hǎo   shí sān néng zhī shí néng kōng hóu shí   liù tōng shū shù    
shí wèi jiāo shì   jiāo shì   shī jiāo shì ā wèi ā zhòng   ěr ěr   zhuān shòu    
dōng lín yǒu luó   shuǐ ā zhòng xiào ài qiè ài   qiè ài   mìng wéi    
zhòng     wèi xiè wài   jìng zài   duàn xián dāng zài  
gǎn zhòng   shì tiān   zài jiā jūn pán shí qiè   wěi wěi   rào shí shí chē    
dàn qīn wáng   wáng yǒu bào xiōng   bào ruò chái láng zài shì rén   liú táng    
tuō jiù   zhòng zuò jià shang yāo xiù huá ěr   zhù míng yuè dāng    
tuán shàn huà shuāng luán   kōng hóu dàn fèng huáng gài ruò shì mén shǐ 使 yǎn miàn cáng    
zuó xiàn lìng méi   yún yǒu sān láng jīn jūn méi yún   yǒu láng    
jīn ān nǎo   qīng què bái fǎng cǎi sān bǎi duān lài   qián sān wàn qiāng    
zhòng wéi bào xiōng níng wéi bào xiōng   wéi jiāo zhòng shǐ 使 shāng    
shǐ wèi jiāo jiā xìng   wéi shí èr jiā shuǐ jiāng kāi rén tóu   shēn cāng làng    
jiāo zhòng wén zhī liè gān cháng   guà shēn zài zhī sāng liǎng jiā zàng shuǐ bàng bào   hàn xiōng lèi làng làng