焦仲婦

元代 楊維楨
劉氏有好女,十三能織素。十五能箜篌,十六通書數。 十七為焦氏婦,得意焦氏夫,失意焦氏姑。阿母謂阿仲,汝去爾婦,爾婦自專不受驅。 東鄰有女如羅敷,吾與汝聚如水與魚。阿仲孝母復愛妾,愛妾愛必割,母命不可違斯須。 仲去婦,無七辜,為吾謝外姆,破鏡毋再合,斷弦當再續。 婦感仲區區,誓天日,不再家。君如盤石,妾如葦蒲,葦蒲繞石石不車。 但苦親父亡,父亡有暴兄,暴若豺與狼。迫我再事人,不得留母堂。 脫我舊絲履,重作嫁衣裳。腰襪繡華襪,耳著明月襠。 團扇畫雙鸞,箜篌彈鳳皇。蓋若市門使我掩面不得藏。 昨日縣令媒,雲有弟三郎。今日府君媒,雲有弟五郎。 金鞍玉腦馬,青雀白鵠舫。雜彩三百端,賚錢三萬鏹。 仲婦不得懼違我暴兄。寧違暴兄死,不違焦仲使意傷。 矢為焦家一姓婦,不為他婦食二家水漿。開戶四無人,投身赴滄浪。 焦仲聞之裂肝腸,掛身一在枯枝桑。兩家合葬廬水傍,暴姑悍兄淚浪浪。
liú shì yǒu hǎo   shí sān néng zhī shí néng kōng hóu shí   liù tōng shū shù    
shí wèi jiāo shì   jiāo shì   shī jiāo shì ā wèi ā zhòng   ěr ěr   zhuān shòu    
dōng lín yǒu luó   shuǐ ā zhòng xiào ài qiè ài   qiè ài   mìng wéi    
zhòng     wèi xiè wài   jìng zài   duàn xián dāng zài  
gǎn zhòng   shì tiān   zài jiā jūn pán shí qiè   wěi wěi   rào shí shí chē    
dàn qīn wáng   wáng yǒu bào xiōng   bào ruò chái láng zài shì rén   liú táng    
tuō jiù   zhòng zuò jià shang yāo xiù huá ěr   zhù míng yuè dāng    
tuán shàn huà shuāng luán   kōng hóu dàn fèng huáng gài ruò shì mén shǐ 使 yǎn miàn cáng    
zuó xiàn lìng méi   yún yǒu sān láng jīn jūn méi yún   yǒu láng    
jīn ān nǎo   qīng què bái fǎng cǎi sān bǎi duān lài   qián sān wàn qiāng    
zhòng wéi bào xiōng níng wéi bào xiōng   wéi jiāo zhòng shǐ 使 shāng    
shǐ wèi jiāo jiā xìng   wéi shí èr jiā shuǐ jiāng 漿 kāi rén tóu   shēn cāng làng    
jiāo zhòng wén zhī liè gān cháng   guà shēn zài zhī sāng liǎng jiā zàng shuǐ bàng bào   hàn xiōng lèi làng làng