焦山作 其二

明代 王世贞
青山望不断,一一凤凰飞。驾海双轮古,襟天匹练肥。 鱼因听梵出,鹤为瘗铭归。客坐苔能席,僧房薜自衣。 争潮渔鼓乱,离岸寺钟微。馀兴还能贾,长歌送落晖。
qīng shān wàng duàn   fèng huáng fēi jià hǎi shuāng lún jīn   tiān liàn féi    
yīn tīng fàn chū   wèi míng guī zuò tái néng sēng   fáng    
zhēng cháo luàn   àn zhōng wēi xīng hái néng jiǎ cháng   sòng luò huī