交难

宋代 郭祥正
马萧萧,车轣轣,道上行人半相识。识面虽多心友难,沧海可量人莫测。 君不见张陈昔日刎颈交,临阵弯弓返相射。又不见坐中耳语程将军,背骂一钱犹不直。 噫吁嚱,休休休。猿鸟可为伴,麋鹿可与游。春日晴晖晖,春风思悠悠。 春泉滑涓涓,春林碧柔柔。行止任所适,歌啸忘吾忧。 逢人辄掩口,语发多为雠。
xiāo xiāo   chē   dào shàng xíng rén bàn xiāng shí shí miàn suī duō xīn yǒu nán cāng   hǎi liàng rén    
jūn jiàn zhāng chén wěn jǐng jiāo   lín zhèn wān gōng fǎn xiāng shè yòu jiàn zuò zhōng ěr chéng jiāng jūn bèi   qián yóu zhí    
  xiū xiū xiū yuán niǎo wèi bàn   鹿 yóu chūn qíng huī huī chūn fēng   yōu yōu      
chūn quán huá juān juān   chūn lín róu róu xíng zhǐ rèn suǒ shì   xiào wàng yōu    
féng rén zhé yǎn kǒu   duō wèi chóu