郊居言志

唐代 韦应物
负暄衡门下,望云归远山。但要尊中物,馀事岂相关。 交无是非责,且得任疏顽。日夕临清涧,逍遥思虑闲。 出去唯空屋,弊箦委窗间。何异林栖鸟,恋此复来还。 世荣斯独已,颓志亦何攀。唯当岁丰熟,闾里一欢颜。
xuān héng mén xià   wàng yún guī yuǎn shān dàn yào zūn zhōng   shì xiāng guān
jiāo shì fēi   qiě rèn shū wán lín qīng jiàn   xiāo yáo xián
chū wéi kōng   wěi chuāng jiān lín niǎo   liàn lái huán
shì róng   tuí zhì pān wéi dāng suì fēng shú   huān yán