皎皎

宋代 赵崇嶓
皎皎白玉堂,有女白於玉。 门前车马任西东,门里苔痕四时绿。 春风撩乱飞伯劳,樱桃花重红夭夭。 夜深扑落金剪刀,乌龙睡稳蟾蜍高。
jiǎo jiǎo bái táng   yǒu bái  
mén qián chē rèn 西 dōng   mén tái hén shí 绿  
chūn fēng liáo luàn fēi láo   yīng táo huā zhòng hóng yāo yāo  
shēn luò jīn jiǎn dāo   lóng shuì wěn chán chú gāo