皎皎

宋代 趙崇嶓
皎皎白玉堂,有女白於玉。 門前車馬任西東,門裡苔痕四時綠。 春風撩亂飛伯勞,櫻桃花重紅夭夭。 夜深撲落金剪刀,烏龍睡穩蟾蜍高。
jiǎo jiǎo bái táng   yǒu bái  
mén qián chē rèn 西 dōng   mén tái hén shí  
chūn fēng liáo luàn fēi láo   yīng táo huā zhòng hóng yāo yāo  
shēn luò jīn jiǎn dāo   lóng shuì wěn chán chú gāo