郊村独游

唐代 徐夤
岁闰堪怜历候迟,出门惟与野云期。惊鱼掷上绿荷芰, 栖鸟啄馀红荔枝。末路可能长薄命,修途应合有良时。 市头相者休相戏,蹙膝先生半自知。
suì rùn kān lián hòu chí   chū mén wéi yún jīng zhì shàng 绿  
niǎo zhuó hóng zhī néng cháng báo mìng   xiū yìng yǒu liáng shí
shì tóu xiāng zhě xiū xiāng   xiān sheng bàn zhī