郊村獨游

唐代 徐夤
歲閏堪憐歷候遲,出門惟與野雲期。驚魚擲上綠荷芰, 棲鳥啄餘紅荔枝。末路可能長薄命,修途應合有良時。 市頭相者休相戲,蹙膝先生半自知。
suì rùn kān lián hòu chí   chū mén wéi yún jīng zhì shàng  
niǎo zhuó hóng zhī néng cháng báo mìng   xiū yìng yǒu liáng shí
shì tóu xiāng zhě xiū xiāng   xiān sheng bàn zhī