减字木兰花

宋代 李之仪
都不醒。鸟倦云飞。两得无心总是归。古人逝矣。旧日南窗何处是。莫负青春。即是升平寄傲人。 莫非魔境。强向中间谈独醒。一叶才飞。便觉年华太半归。 醉云可矣。认著依前还不是。虚过今春。有愧斜川得意人。
dōu xǐng niǎo juàn yún fēi liǎng de xīn zǒng shì guī rén shì jiù nán chuāng chǔ shì qīng chūn shì shēng píng ào rén
fēi jìng qiáng xiàng zhōng jiān tán xǐng cái fēi biàn 便 jué nián huá tài bàn guī
zuì yún rèn zhù qián hái shì guò jīn chūn yǒu kuì xié chuān rén