建中上元以雨雪败悬灯以国忧罢行乐仆又以老

宋代 毛滂
老去追游骨亦疲,黑甜唯觉睡如饴。 惭差素彩弄华发,犹梦清妍侍曲眉。 愧甚雕樽负珠履,独余残雪照书帷。 未妨管领东风在,官柳溪梅不用疑。
lǎo zhuī yóu   hēi tián wéi jué shuì
cán chà cǎi nòng huá   yóu mèng qīng yán shì méi
kuì shén diāo zūn zhū   cán xuě zhào shū wéi
wèi fáng guǎn lǐng dōng fēng zài   guān liǔ méi yòng