简郑叔贞四十二韵

宋代 王绅
结交匪无人,知己贵有适。十年走东西,浩怀久无得。 中岁友郑子,诚哉我三益。文采绚鸾凤,才华炫金璧。 譬若云台将,折冲慑强敌。叱咤惊鬼神,人马皆辟易。 又若邓林材,挺出樗与栎。蔚为栋梁望,庸竖所共识。 器大不小成,材良远绳墨。物理古则然,子实甘蓬荜。 迢递天台山,回首关河隔。旅食困盐齑,久作山南客。 为言从师游,担簦来卒业。阿师正学公,长才驾濂洛。 儿童推世贤,朝野称文伯。蹇予在弱冠,共寓萝山宅。 虽号同门生,实藉师资德。叩道辱弦应,问疑承缕析。 乍别书累篇,同处日共食。契谊等弟昆,交情固胶漆。 一自事分离,十载关良觌。重逢锦水滨,握手道夙昔。 云萍总心知,顾我眼独碧。惟子蚤及门,器业尤英特。 钻瞻久己悟,升堂仍入室。董薛未足伦,游夏庶其匹。 贤王雅乐道,醴筵日宏设。羡子富文辞,诹咨动移刻。 屡续梁园赋,每前贾生席。缁衣敝复为,白驹去还絷。 恩礼实己隆,负荷成感激。念我自远归,神疲肢体瘠。 慰藉尽衷曲,周旋竟晨夕。维时秋正高,商飙怯絺绤。 篱菊吐芳华,鲜鲜斗黄白。呼儿具鸡黍,郫筒篘酿秫。 情真味自长,道合趣何极。盍簪人所乐,况尔同师泽。 万里获良晤,忻忭宜无斁。圣辙岂难追,行之在不息。 但愿长相亲,永言共鞭辟。
jié jiāo fěi rén   zhī guì yǒu shì shí nián zǒu dōng 西   hào huái 怀 jiǔ de
zhōng suì yǒu zhèng zi   chéng zāi sān wén cǎi xuàn luán fèng   cái huá xuàn jīn
ruò yún tái jiāng   zhé chōng shè qiáng chì zhà jīng guǐ shén   rén jiē
yòu ruò dèng lín cái   tǐng chū chū wèi wéi dòng liáng wàng   yōng shù suǒ gòng shí
xiǎo chéng   cái liáng yuǎn shéng rán   shí gān péng
tiáo tiān tāi shān   huí shǒu guān shí kùn yán   jiǔ zuò shān nán
wéi yán cóng shī yóu   dān dēng lái ā shī zhèng xué gōng   cháng cái jià lián luò
ér tóng tuī shì xián   cháo chēng wén jiǎn zài ruò guàn   gòng luó shān zhái
suī hào tóng mén shēng   shí shī kòu dào xián yīng   wèn chéng
zhà bié shū lèi piān   tóng chǔ gòng shí děng kūn   jiāo qing jiāo
shì fēn   shí zài guān liáng chóng féng jǐn shuǐ bīn   shǒu dào
yún píng zǒng xīn zhī   yǎn wéi zi zǎo mén   yóu yīng
zuān zhān jiǔ   shēng táng réng shì dǒng xuē wèi lún   yóu xià shù
xián wáng yuè dào   yán hóng shè xiàn zi wén   zōu dòng
liáng yuán   měi qián jiǎ shēng wèi   bái hái zhí
ēn shí lóng   chéng gǎn niàn yuǎn guī   shén zhī
wèi jiè jǐn zhōng   zhōu xuán jìng chén wéi shí qiū zhèng gāo   shāng biāo qiè chī
fāng huá   xiān xiān dòu huáng bái ér shǔ   tǒng chōu niàng shú
qíng zhēn wèi zhǎng   dào zān rén suǒ   kuàng ěr tóng shī
wàn huò liáng   xīn biàn shèng zhé nán zhuī   xíng zhī zài
dàn yuàn zhǎng xiàng qīn   yǒng yán gòng biān