簡鄭叔貞四十二韻

宋代 王紳
結交匪無人,知己貴有適。十年走東西,浩懷久無得。 中歲友鄭子,誠哉我三益。文采絢鸞鳳,才華炫金璧。 譬若雲台將,折衝懾強敵。叱吒驚鬼神,人馬皆辟易。 又若鄧林材,挺出樗與櫟。蔚為棟樑望,庸豎所共識。 器大不小成,材良遠繩墨。物理古則然,子實甘蓬蓽。 迢遞天台山,回首關河隔。旅食困鹽齏,久作山南客。 為言從師游,擔簦來卒業。阿師正學公,長才駕濂洛。 兒童推世賢,朝野稱文伯。蹇予在弱冠,共寓蘿山宅。 雖號同門生,實藉師資德。叩道辱弦應,問疑承縷析。 乍別書累篇,同處日共食。契誼等弟昆,交情固膠漆。 一自事分離,十載關良覿。重逢錦水濱,握手道夙昔。 雲萍總心知,顧我眼獨碧。惟子蚤及門,器業尤英特。 鑽瞻久己悟,升堂仍入室。董薛未足倫,游夏庶其匹。 賢王雅樂道,醴筵日宏設。羨子富文辭,諏咨動移刻。 屢續梁園賦,每前賈生席。緇衣敝復為,白駒去還縶。 恩禮實己隆,負荷成感激。念我自遠歸,神疲肢體瘠。 慰藉盡衷曲,周旋竟晨夕。維時秋正高,商飆怯絺綌。 籬菊吐芳華,鮮鮮斗黃白。呼兒具雞黍,郫筒篘釀秫。 情真味自長,道合趣何極。盍簪人所樂,況爾同師澤。 萬里獲良晤,忻忭宜無斁。聖轍豈難追,行之在不息。 但願長相親,永言共鞭辟。
jié jiāo fěi rén   zhī guì yǒu shì shí nián zǒu dōng 西   hào huái jiǔ de
zhōng suì yǒu zhèng zi   chéng zāi sān wén cǎi xuàn luán fèng   cái huá xuàn jīn
ruò yún tái jiāng   zhé chōng shè qiáng chì zhà jīng guǐ shén   rén jiē
yòu ruò dèng lín cái   tǐng chū chū wèi wéi dòng liáng wàng   yōng shù suǒ gòng shí
xiǎo chéng   cái liáng yuǎn shéng rán   shí gān péng
tiáo tiān tāi shān   huí shǒu guān shí kùn yán   jiǔ zuò shān nán
wéi yán cóng shī yóu   dān dēng lái ā shī zhèng xué gōng   cháng cái jià lián luò
ér tóng tuī shì xián   cháo chēng wén jiǎn zài ruò guàn   gòng luó shān zhái
suī hào tóng mén shēng   shí shī kòu dào xián yīng   wèn chéng
zhà bié shū lèi piān   tóng chǔ gòng shí děng kūn   jiāo qing jiāo
shì fēn   shí zài guān liáng 覿 chóng féng jǐn shuǐ bīn   shǒu dào
yún píng zǒng xīn zhī   yǎn wéi zi zǎo mén   yóu yīng
zuān zhān jiǔ   shēng táng réng shì dǒng xuē wèi lún   yóu xià shù
xián wáng yuè dào   yán hóng shè xiàn zi wén   zōu dòng
liáng yuán   měi qián jiǎ shēng wèi   bái hái zhí
ēn shí lóng   chéng gǎn niàn yuǎn guī   shén zhī
wèi jiè jǐn zhōng   zhōu xuán jìng chén wéi shí qiū zhèng gāo   shāng biāo qiè chī
fāng huá   xiān xiān dòu huáng bái ér shǔ   tǒng chōu niàng shú
qíng zhēn wèi zhǎng   dào zān rén suǒ   kuàng ěr tóng shī
wàn huò liáng   xīn biàn shèng zhé nán zhuī   xíng zhī zài
dàn yuàn zhǎng xiàng qīn   yǒng yán gòng biān