简元舆祠部 其一

宋代 黄裳
文艺相从春欲暮,未去皇州散还聚。岂期扰扰凶器场,却会高谈玩千古。 冷官辄对华省郎,亦许烹煎待宾主。文章虽自根本来,裂破大全空缕缕。 如公自蓄胸中奇,长短岂能欺五度。旷野群陂渴霖雨,欲叫虾蟆已窥户。 春衫未叠麦寒薄,最惬含毫斲诗句。如公简静意尤远,卒迩清风慰遐慕。 牵率鄙兴游太虚,满我缣箱始归去。
wén xiāng cóng chūn   wèi huáng zhōu sàn hái rǎo rǎo xiōng chǎng què   huì gāo tán wán qiān    
lěng guān zhé duì huá shěng láng   pēng jiān dài bīn zhǔ wén zhāng suī gēn běn lái liè   quán kōng    
gōng xiōng zhōng   cháng duǎn néng kuàng qún bēi lín   jiào kuī    
chūn shān wèi dié mài hán báo   zuì qiè hán háo zhuó shī gōng jiǎn jìng yóu yuǎn   ěr qīng fēng wèi xiá    
qiān xīng yóu tài   mǎn jiān xiāng shǐ guī