簡元輿祠部 其一

宋代 黃裳
文藝相從春欲暮,未去皇州散還聚。豈期擾擾兇器場,卻會高談玩千古。 冷官輒對華省郎,亦許烹煎待賓主。文章雖自根本來,裂破大全空縷縷。 如公自蓄胸中奇,長短豈能欺五度。曠野群陂渴霖雨,欲叫蝦蟆已窺戶。 春衫未疊麥寒薄,最愜含毫斲詩句。如公簡靜意尤遠,卒邇清風慰遐慕。 牽率鄙興游太虛,滿我縑箱始歸去。
wén xiāng cóng chūn   wèi huáng zhōu sàn hái rǎo rǎo xiōng chǎng què   huì gāo tán wán qiān    
lěng guān zhé duì huá shěng láng   pēng jiān dài bīn zhǔ wén zhāng suī gēn běn lái liè   quán kōng    
gōng xiōng zhōng   cháng duǎn néng kuàng qún bēi lín   jiào kuī    
chūn shān wèi dié mài hán báo   zuì qiè hán háo zhuó shī gōng jiǎn jìng yóu yuǎn   ěr qīng fēng wèi xiá    
qiān xīng yóu tài   mǎn 滿 jiān xiāng shǐ guī