见远亭上王郎中

宋代 王安石
高亭豁可望,朝暮对溪山。 野色轩楹外,霞光几席间。 树侵苍霭没,鸟背夕阳还。 草带平沙阔,烟笼别戍闲。 圃畦荷气合,田径烧痕斑。 樵笛吟晴坞,渔帆出暝湾。 登临及芳节,宴喜发朱颜。 夹砌陈旌旝,褰帘进佩环。 观风南国最,应宿紫宸班。 康乐诗名旧,芜音讵可攀。
gāo tíng huō wàng   zhāo duì shān  
xuān yíng wài   xiá guāng jiān  
shù qīn cāng ǎi méi   niǎo bèi yáng hái  
cǎo dài píng shā kuò   yān lóng bié shù xián  
  tián jìng shāo hén bān  
qiáo yín qíng   fān chū míng wān  
dēng lín fāng jié   yàn zhū yán  
jiā chén jīng kuài   qiān lián jìn pèi huán  
guān fēng nán guó zuì   yīng 宿 chén bān  
kāng shī míng jiù   yīn pān