简吴山长

明代 宋濂
先生天下士,鬓白渐将翁。 官卑遭俗骂,家破坐诗穷。 秋林崖荔雨,春浦鲤鱼风。 尽是相思处,如何学燕鸿。
xiān sheng tiān xià shì   bìn bái jiàn jiāng wēng  
guān bēi zāo   jiā zuò shī qióng  
qiū lín   chūn fēng  
jìn shì xiāng chù   xué yàn hóng 鸿