嫁女诗

唐代 嵩岳诸仙
劝君酒,为君悲且吟。自从频见市朝改,无复瑶池宴乐心。 奉君酒,休叹市朝非。早知无复瑶池兴,悔驾骅骝草草归。 八马回乘汗漫风,犹思往事憩昭宫。宴移玄圃情方洽, 乐奏钧天曲未终。斜汉露凝残月冷,流霞杯泛曙光红。 昆仑回首不知处,疑是酒酣魂梦中。 一曲笙歌瑶水滨,曾留逸足驻征轮。人间甲子周千岁, 灵境杯觞初一巡。玉兔银河终不夜,奇花好树镇长春。 悄知碧海饶词句,歌向俗流疑误人。 珠露金风下界秋,汉家陵树冷修修。 当时不得仙桃力,寻作浮尘飘陇头。 五十馀年四海清,自亲丹药得长生。 若言尽是仙桃力,看取神仙簿上名。 月照骊山露泣花,似悲先帝早升遐。 至今犹有长生鹿,时绕温泉望翠华。 幽蓟烟尘别九重,贵妃汤殿罢歌钟。中宵扈从无全仗, 大驾苍黄发六龙。妆匣尚留金翡翠,暖池犹浸玉芙蓉。 荆榛一闭朝元路,唯有悲风吹晚松。 上清神女,玉京仙郎。乐此今夕,和鸣凤凰。 凤凰和鸣,将翱将翔。与天齐休,庆流无央。 玉为质兮花为颜,蝉为鬓兮云为鬟。何劳傅粉兮施渥丹, 早出娉婷兮缥缈间。 水晶帐开银烛明,风摇珠珮连云清。 休匀红粉饰花态,早驾双鸾朝玉京。 三星在天银河回,人间曙色东方来。 玉苗琼蕊亦宜夜,莫使一花冲晓开。
quàn jūn jiǔ   wèi jūn bēi qiě yín cóng pín jiàn shì cháo gǎi   yáo chí yàn xīn
fèng jūn jiǔ   xiū tàn shì cháo fēi zǎo zhī yáo chí xīng   huǐ jià huá liú cǎo cǎo guī
huí chéng hàn màn fēng   yóu wǎng shì zhāo gōng yàn xuán qíng fāng qià  
zòu jūn tiān wèi zhōng xié hàn níng cán yuè lěng   liú xiá bēi fàn shǔ guāng hóng
kūn lún huí shǒu zhī chù   shì jiǔ hān hún mèng zhōng
shēng yáo shuǐ bīn   céng liú zhù zhēng lún rén jiān jiǎ zhōu qiān suì  
líng jìng bēi shāng chū xún yín zhōng   huā hǎo shù zhèn cháng chūn
qiāo zhī hǎi ráo   xiàng liú rén
zhū jīn fēng xià jiè qiū   hàn jiā líng shù lěng xiū xiū
dāng shí de xiān táo   xún zuò chén piāo lǒng tóu
shí nián hǎi qīng   qīn dān yào cháng shēng
ruò yán jìn shì xiān táo   kàn shén xiān 簿 shàng míng
yuè zhào shān huā   shì bēi xiān zǎo shēng xiá
zhì jīn yóu yǒu cháng shēng 鹿   shí rào wēn quán wàng cuì huá
yōu yān chén bié jiǔ zhòng   guì fēi tāng diàn 殿 zhōng zhōng xiāo cóng quán zhàng  
jià cāng huáng liù lóng zhuāng xiá shàng liú jīn fěi cuì   nuǎn chí yóu jìn róng
jīng zhēn cháo yuán   wéi yǒu bēi fēng chuī wǎn sōng
shàng qīng shén   jīng xiān láng jīn   míng fèng huáng
fèng huáng míng   jiāng áo jiāng xiáng tiān xiū   qìng liú yāng
wèi zhì huā wèi yán   chán wèi bìn yún wéi huán láo fěn shī dān  
zǎo chū pīng tíng piāo miǎo jiān
shuǐ jīng zhàng kāi yín zhú míng   fēng yáo zhū pèi lián yún qīng
xiū yún hóng fěn shì huā tài   zǎo jià shuāng luán cháo jīng
sān xīng zài tiān yín huí   rén jiān shǔ dōng fāng lái
miáo qióng ruǐ   shǐ 使 huā chōng xiǎo kāi