嫁女詩

唐代 嵩岳諸仙
勸君酒,為君悲且吟。自從頻見市朝改,無復瑤池宴樂心。 奉君酒,休嘆市朝非。早知無復瑤池興,悔駕驊騮草草歸。 八馬回乘汗漫風,猶思往事憩昭宮。宴移玄圃情方洽, 樂奏鈞天曲未終。斜漢露凝殘月冷,流霞杯泛曙光紅。 崑崙回首不知處,疑是酒酣魂夢中。 一曲笙歌瑤水濱,曾留逸足駐征輪。人間甲子周千歲, 靈境杯觴初一巡。玉兔銀河終不夜,奇花好樹鎮長春。 悄知碧海饒詞句,歌向俗流疑誤人。 珠露金風下界秋,漢家陵樹冷修修。 當時不得仙桃力,尋作浮塵飄隴頭。 五十餘年四海清,自親丹藥得長生。 若言儘是仙桃力,看取神仙簿上名。 月照驪山露泣花,似悲先帝早升遐。 至今猶有長生鹿,時繞溫泉望翠華。 幽薊煙塵別九重,貴妃湯殿罷歌鐘。中宵扈從無全仗, 大駕蒼黃髮六龍。妝匣尚留金翡翠,暖池猶浸玉芙蓉。 荊榛一閉朝元路,唯有悲風吹晚松。 上清神女,玉京仙郎。樂此今夕,和鳴鳳凰。 鳳凰和鳴,將翱將翔。與天齊休,慶流無央。 玉為質兮花為顏,蟬為鬢兮云為鬟。何勞傅粉兮施渥丹, 早出娉婷兮縹緲間。 水晶帳開銀燭明,風搖珠珮連雲清。 休勻紅粉飾花態,早駕雙鸞朝玉京。 三星在天銀河回,人間曙色東方來。 玉苗瓊蕊亦宜夜,莫使一花沖曉開。
quàn jūn jiǔ   wèi jūn bēi qiě yín cóng pín jiàn shì cháo gǎi   yáo chí yàn xīn
fèng jūn jiǔ   xiū tàn shì cháo fēi zǎo zhī yáo chí xīng   huǐ jià huá liú cǎo cǎo guī
huí chéng hàn màn fēng   yóu wǎng shì zhāo gōng yàn xuán qíng fāng qià  
zòu jūn tiān wèi zhōng xié hàn níng cán yuè lěng   liú xiá bēi fàn shǔ guāng hóng
kūn lún huí shǒu zhī chù   shì jiǔ hān hún mèng zhōng
shēng yáo shuǐ bīn   céng liú zhù zhēng lún rén jiān jiǎ zhōu qiān suì  
líng jìng bēi shāng chū xún yín zhōng   huā hǎo shù zhèn cháng chūn
qiāo zhī hǎi ráo   xiàng liú rén
zhū jīn fēng xià jiè qiū   hàn jiā líng shù lěng xiū xiū
dāng shí de xiān táo   xún zuò chén piāo lǒng tóu
shí nián hǎi qīng   qīn dān yào cháng shēng
ruò yán jìn shì xiān táo   kàn shén xiān 簿 shàng míng
yuè zhào shān huā   shì bēi xiān zǎo shēng xiá
zhì jīn yóu yǒu cháng shēng 鹿   shí rào wēn quán wàng cuì huá
yōu yān chén bié jiǔ zhòng   guì fēi tāng diàn 殿 zhōng zhōng xiāo cóng quán zhàng  
jià cāng huáng liù lóng zhuāng xiá shàng liú jīn fěi cuì   nuǎn chí yóu jìn róng
jīng zhēn cháo yuán   wéi yǒu bēi fēng chuī wǎn sōng
shàng qīng shén   jīng xiān láng jīn   míng fèng huáng
fèng huáng míng   jiāng áo jiāng xiáng tiān xiū   qìng liú yāng
wèi zhì huā wèi yán   chán wèi bìn yún wéi huán láo fěn shī dān  
zǎo chū pīng tíng piāo miǎo jiān
shuǐ jīng zhàng kāi yín zhú míng   fēng yáo zhū pèi lián yún qīng
xiū yún hóng fěn shì huā tài   zǎo jià shuāng luán cháo jīng
sān xīng zài tiān yín huí   rén jiān shǔ dōng fāng lái
miáo qióng ruǐ   shǐ 使 huā chōng xiǎo kāi