涧松为丁师善作
涧松高百尺,磊落多大节。连根抱危石,古色黑如铁。
隆冬方冱寒,山中积霜雪。萝茑悉枯死,苍崖犹冻裂。
此时唯老干,峭直不摧折。国匠求美材,瞻望叹奇绝。
得此栋梁材,持以献天阙。
jiàn
涧
sōng
松
gāo
高
bǎi
百
chǐ
尺
,
lěi
磊
luò
落
duō
多
dà
大
jié
节
lián
。
gēn
连
bào
根
wēi
抱
shí
危
gǔ
石
,
sè
古
hēi
色
rú
黑
tiě
如
铁
。
lóng
隆
dōng
冬
fāng
方
hù
冱
hán
寒
,
shān
山
zhōng
中
jī
积
shuāng
霜
xuě
雪
luó
。
niǎo
萝
xī
茑
kū
悉
sǐ
枯
cāng
死
,
yá
苍
yóu
崖
dòng
犹
liè
冻
裂
。
cǐ
此
shí
时
wéi
唯
lǎo
老
gàn
干
,
qiào
峭
zhí
直
bù
不
cuī
摧
shé
折
guó
。
jiàng
国
qiú
匠
měi
求
cái
美
zhān
材
,
wàng
瞻
tàn
望
qí
叹
jué
奇
绝
。
dé
得
cǐ
此
dòng
栋
liáng
梁
cái
材
,
chí
持
yǐ
以
xiàn
献
tiān
天
què
阙
。