简李牧之

宋代 章甫
落日还家聊面壁,剥啄谁来破幽寂。 语音相似桑梓同,风骨轩然双颊红。 亹亹清谈霏玉屑,多说东湖与霜杰。 江西故老已凋零,听君论诗犹典型。 君今久占宣城籍,我是江湖未归客。 客愁时事两苍茫,一醉邀君君莫惜。
luò huán jiā liáo miàn   zhuó shuí lái yōu  
yīn xiāng sāng tóng   fēng xuān rán shuāng jiá hóng  
wěi wěi qīng tán fēi xiè   duō shuō dōng shuāng jié  
jiāng 西 lǎo diāo líng   tīng jūn lùn shī yóu diǎn xíng  
jūn jīn jiǔ zhàn xuān chéng   shì jiāng wèi guī  
chóu shí shì liǎng cāng máng   zuì yāo jūn jūn