减兰 送春

清代 黄燮清
雨愁风恼。把个东皇催去了。春有归期。待得人归是几时。 欲留难住。一种离愁无著处。自启窗纱。闲向空庭数落花。
chóu fēng nǎo dōng huáng cuī le chūn yǒu guī dài de rén guī shì shí        
liú nàn zhù zhǒng chóu zhù chù chuāng shā xián xiàng kōng tíng shǔ luò huā